Menu

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

THẦY XÃ HỘI HỌC

Đang ngồi trong lớp suy tư
Giọng thầy ấm áp cõi hư vọng về
Càng nghe càng thấy tê tê,
Càng ngẫm càng nghĩ càng mê giọng thầy.
Hơn trăm đứa trẻ ngồi đây
Như đắm như đuối, ngất ngây tâm hồn.
Thầy luôn nhỏ nhẹ, ôn tồn,
Học sinh nói chuyện làm ồn, thầy im.
Thầy luôn có vẻ tôn nghiêm
Làm cho thổn thức trái tim bao người.
Môn học thì lại tuyệt vời,
Môn Xã Hội Học giúp đời thêm vui
Cảm ơn đời đã cho tôi
Những giây những phút được ngồi ở đây.
Được nghe giọng nói rất hay,
Được ngủ thoải mái như ngày trẻ thơ.
Được nằm suy nghĩ, được mơ
Được thầy dạy dỗ chữ đờ chữ em (m)
Cuộc sống cứ thế êm đềm,
Giọng thầy nhỏ nhẹ, hằng đêm vọng về.


CHUYÊN NGÀNH


Ngày nào trên web trường ta
Ngành Đa Phương Tiện đến ba chuyên ngành.
Cuộc đời thay đổi thật nhanh
Người còn sao để sử xanh lưu mờ?
Truyền Thông đã bị ngó lơ
Vứt ra một xó bơ vơ giữa đời.
"Nói lời phải giữ lấy lời,
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay".
Đã vào được đến tận đây,
Sao đành nghỉ học mà quay về nhà.
Thôi thì cố gắng vượt qua,
Hướng về Thiết Kế xông pha hết mình.
Cuộc đời cứ ngỡ yên bình
Ngờ đâu sóng gió thình lình tạc qua.
Chuyên ngành lại bị chia ra
Tính theo thang điểm để mà phân chia.
Sao không thông báo trước kia.
Giờ nói như thể mộ bia sẵn rồi.
Chỉ còn nghe, biết, làm thôi
Chứ có thay đổi cái nồi gì đâu. 
Giờ đây không thể âu sầu,
Quyết mà chiến đấu mai sau được nhờ.
Cuộc đời thực chẳng như mơ,
Dù mơ cũng phải đến giờ tỉnh thôi.

TƯ THẾ NGỦ (TROLL CON BẠN THÂN)


Tôi nói tôi biết giải mã tính cách qua tư thế ngủ, nhỏ bạn không tin hỏi liền:
- Tao nằm ngủ xải lai là sao m?
- Đó là tư thế biển khơi suy ra mày yêu điều mới lạ.
- Đôi lúc t cũng ngủ hướng mặt lên cao, chân duỗi thẳng
- Vậy là mày ngủ tư thế chiến binh, tính m mạnh mẽ kiên cường rồi.
- Rồi t còn ngủ nằm cong người nữa.
- Vậy m ngủ tư thế nhạc công rồi chắc m suốt ngày sôi động.
Nhỏ bạn gật đầu lia lịa. Tin sái cổ. Tự thấy bản thân hay quá.

NHỮNG CÂU NÓI BÁ ĐẠO CỦA THẦY TÔI

Nhân dịp xem phim "Điều tuyệt vời nhất của chúng ta" , cảm thấy nhớ thời cấp 3 quá nên làm một bộ ảnh để tưởng nhớ à nhầm để hồi tưởng về thời ấy. Ai mà biết "thầy tui" là ai thì chắc cũng học thầy hoặc tiếp xúc trong một thời gian dài rồi. Làm cho vui thôi không có ý gì hết 
p/s: Chúng ta của năm đó chính là chúng ta tuyệt vời nhất =))



Cần cù bù siêng năng!?



Lúc này là...



Bắt và mở...



Không có nói gì hết trơn



Tốn kém lắm...



Mẹ xin phép =))



Bạn thầy...



Nhớ thầy không?


Kêu mẹ điện thoại...



YÊU THƯƠNG NHƯ MÂY KHÓI

     Trong cuộc sống, có những người cố tỏ ra tâm lí đưa ra những lời khuyên cho bạn bè, người thân khi họ buồn rầu, đau khổ. Nhưng chính những người ấy đêm về vẫn hay ngồi một mình gặm nhắm những nỗi buồn, trải mình trong những suy tư phiền muộn, đắm người trong những nỗi đau do bản thân kiên trì níu kéo. Vì họ cố chấp với nỗi buồn, thích chìm đắm trong niềm đau hay do quá bế tắc không thể bước qua được? Mà thường những đau khổ ấy đều do yêu mà mang lại, nhưng yêu cũng có nhiều dạng thức, nhưng loại như trên chỉ có thể là đơn phương, tình cảm đến từ một phía để rồi một ngày nào đó có thể kết thúc gián tiếp từ phía bên kia. Tình câm là như thế, yêu người không nên yêu phải chăng là có tội? Nhưng sự thật thì “không phải vì cố chấp với nỗi buồn hay kiên chịu với sai lầm, mà bởi vì ai trong cuộc đời rồi cũng sẽ làm tổn thương ta, quan trọng ta phải biết ai là người-xứng-đáng để mình cam tâm nhận về nỗi đau ấy”.

     Tình yêu đôi khi như thế, tôi thích viết hai chữ “đôi khi” vào sau từ tình yêu vì tình yêu đâu bao giờ là chắc chắn phải không? Có chắc là mình sẽ mãi mãi yêu một hình bóng chẳng thuộc về ta, có chắc là sẽ luôn luôn yêu một người mà không hề xao động trước một ai khác. Có chăng chỉ là những lời khẳng định lúc yêu thương còn say đắm, tay trong tay, đầu tựa ngực, tình yêu lên đến cao trào, cảm xúc che lấp lí trí rồi sao đó lại lướt qua nhau để lại nỗi đau khó xóa nhòa trong lòng đôi phía. Đừng bao giờ hứa khi mình chưa chắc chắn về một điều gì đó. Nó sẽ trở thành nhát dao khứa vào tim lúc cả hai không còn tình cảm nữa.

     Trở lại vấn đề, yêu người mà người lại yêu người ta thì đau khổ biết mấy. Dẫu biết tình cảm ấy đôi khi mang đến cho người trong cuộc những cảm xúc khó tả, đau khổ, kiềm nén nhưng vẫn cứ thích, vẫn cứ yêu, đôi khi cũng hạnh phúc với thứ tình cảm hão huyền ấy. Người ta thường nói yêu là hạnh phúc khi người mình yêu hạnh phúc. Nhưng có hạnh phúc thật không? Tôi nghĩ là có nhưng không trọn vẹn, vì nếu là con người khi thấy người mình yêu bên người khác ai mà không đau buồn, thoáng chút ganh tị với người đang khoác tay ai kia. Dù thoáng qua nhưng cũng đủ khổ lắm rồi. Đôi khi hạnh phúc nhỏ nhoi quá, mình với tay nắm lấy, nhưng bàn tay dù có nắm chặt đến mấy thì giữa những ngón tay vẫn có kẻ hở, hạnh phúc cứ thế len lỏi mà chảy ra.

     Có đôi khi tôi nghĩ, có phải mình thích một người rồi cứ gắn chặt người đó vào suy nghĩ rồi tự khẳng định rằng người ấy là người mình yêu, sau đó trói chặt hình ảnh người đó vào tâm trí, cuối cùng cho rằng đó là yêu. Tình yêu có cưỡng ép vậy không? Hay khi yêu thì hình bóng người ấy cứ hiện ra trong đầu chúng ta mà không cần sự can thiệp của lí trí và không phải khăng khăng bảo rằng: “Đây là người yêu của mình, mình yêu nên mình phải nghĩ về người đó mọi lúc”. Đó chỉ là cách chúng ta dùng lí trí để bảo vệ cho cái suy nghĩ “yêu thương” của chúng ta.

     Tôi hay nghĩ về một người, dù rằng người ấy không yêu tôi và tệ hơn nữa người ta đã có người yêu rồi, tôi không dành cho người ấy tất cả thời gian trong ngày của tôi để nhớ, để thương. Vì người ấy luôn ngự trị một góc trong trái tim tôi. Người ấy là nỗi buồn trong tôi, là ngọn nguồn của những cảm xúc bâng vơ khó tả, thảng hoặc vẫn cảm thấy mình hạnh phúc với những lời nói, cử chỉ mà người ấy dành cho tôi. Biết là không đúng khi yêu người yêu người ta nhưng vẫn hiên ngang vì đó là tình yêu trong suy nghĩ không có hành động trái với những chuẩn mực trong tình yêu. Nhiều người nói rằng tại sao phải đau khổ như thế, nhưng cảm xúc mà, ai có thể ngăn được, tôi cũng muốn buông bỏ lắm chứ nhưng vẫn thấy thích cảm giác lúc này, lúc ngồi viết ra hết những dòng này, vì nhờ tình cảm ấy mà tôi có được cảm xúc khó thể tìm kiếm được. “Ít ra sau này, nhớ về khoảng thanh xuân, cũng có thể mỉm cười: Tôi đã sai, tôi đã từ bỏ, tôi đã can đảm bước qua, nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc – dẫu người bây giờ xa lạ hơn cả mây trời sau mưa rơi tan thành nước xuôi dòng".

P/s: Có sử dụng 2 đoạn trong Đường hai ngã người thương thành lạ (Anh Khang) trong dấu " "