Ai về Quận 9 mà coi
Biết bao thành lũy đắp bồi tiêu tan.
Người kêu khóc, kẻ trách than,
Xi măng, bảng hiệu ngổn ngang trên đường.
Biết là pháp luật kỉ cương,
Ban ra thì chúng dân thường phải nghe.
Nhưng mà thật quá khắt khe
Có đôi ba chỗ cũng e khó lòng:
Hiên nhà cao vút trên không
Cũng phải tháo gỡ để trông…dễ nhìn.
Ăn sáng vào sớm bình minh,
Trong nhà mà tưởng là mình ngoài sân.
Nắng rọi vào tận bàn ăn,
Ăn cùng với nắng… thêm phần ngon hơn.
Lại còn chẳng hiểu nguồn cơn,
Tỉ lệ khoảng cách “vạch sơn màu vàng”.
Nơi thì chỉ khoảng chục gang,
Nơi thì tới mấy mét ngang vỉa hè.
Đường phố đông nghịt là xe,
Vỉa hè lại ít... sao nghe lạ lùng?
Thật là cũng khá mông lung,
Về việc dọn dẹp những cung đường này.
Mong rằng những đạo luật hay,
Không làm thất vọng những ngày về sau.



