Menu

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

QUẬN 9 HÔM NAY

Ai về Quận 9 mà coi
Biết bao thành lũy đắp bồi tiêu tan.
Người kêu khóc, kẻ trách than,
Xi măng, bảng hiệu ngổn ngang trên đường.
Biết là pháp luật kỉ cương,
Ban ra thì chúng dân thường phải nghe.
Nhưng mà thật quá khắt khe
Có đôi ba chỗ cũng e khó lòng:
Hiên nhà cao vút trên không
Cũng phải tháo gỡ để trông…dễ nhìn.
Ăn sáng vào sớm bình minh,
Trong nhà mà tưởng là mình ngoài sân.
Nắng rọi vào tận bàn ăn,
Ăn cùng với nắng… thêm phần ngon hơn.
Lại còn chẳng hiểu nguồn cơn,
Tỉ lệ khoảng cách “vạch sơn màu vàng”.
Nơi thì chỉ khoảng chục gang,
Nơi thì tới mấy mét ngang vỉa hè.
Đường phố đông nghịt là xe,
Vỉa hè lại ít... sao nghe lạ lùng?
Thật là cũng khá mông lung,
Về việc dọn dẹp những cung đường này.
Mong rằng những đạo luật hay,
Không làm thất vọng những ngày về sau.












Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

25/10/2015

     Mẹ hỏi: “Có ghệ chưa?”. Tự nhiên cảm thấy lúng túng, có chút cảm giác ngại ngùng nên liền lái sang chuyện khác. Không biết từ bao giờ lại cảm thấy ngại với những điều hiển nhiên cần-phải-có ấy. Đôi khi cảm giác mình lạc lỏng, bơ vơ, mất phương hướng, muốn tìm ai đó cùng chia sẻ những khoảnh khắc thời sinh viên với nhau. Nhưng sao không có cảm giác yêu ai cả. Những cảm xúc thích vội vàng chỉ chen ngang trong giây phút rồi bị dập tắt bởi chính câu hỏi của bản thân: “Mày yêu hay mê người đó?”. Đấy, tự bản thân cũng đã chửi thẳng mình rồi còn gì nữa. Nó luôn trung thực mà, đôi lúc cũng sợ tình đến rồi tình đi, nhanh như bong bóng xà phòng long lanh nhưng dễ vỡ. Mong tình nhưng lại sợ tình. Bản thân lại phản bác bản thân. Con người đa sầu đa cảm thì chỉ có khổ đa diện mà thôi.

ĐÊM SẦU


Đêm về, sương xuống lạnh không?
Ngồi đây để đợi để mong điều gì?
Cung đường vắng bóng người đi
Chuyến xe buýt cuối có khi ngủ rồi.
Trạm chờ trống những chỗ ngồi
Thời gian như chẳng chịu trôi chút nào.
Ngước nhìn những bức tường cao
Thấy lòng trùng xuống, chực trào nhớ quê.
Bao lâu chưa được trở về
Bao lâu chưa dám tỉ tê nhớ nhà.
Sài Gòn lắm lệ nhiều hoa
Hoa cho giàu có, lệ cho nghèo nàn.
Ở quê cuộc sống an nhàn
Sống đời cây cỏ chẳng màng lợi danh.
Sài Gòn nơi chốn thị thành
Lý Thông chẳng thiếu, Thạch Sanh cũng nhiều
Muốn sống thì phải biết điều
Sống để người nể, người yêu thương mình
Nói nhảm mấy thứ linh tinh
Ai rảnh ngồi đọc chân tình cám ơn
Nhìn ảnh tưởng nó cô đơn
Thật ra chơi đã lên cơn đó mà.
Ngồi cho hai mắm khỉ già ( @Kiều Oanh, @Kim Hằng )
Chụp vài bô ảnh về nhà đăng face
Thôi ngừng bàn phím tại đây

Bạn nào đọc tới chỗ này….Ngủ ngon :D

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

MẢNG CHIỀU KÝ ỨC


Anh ra đi trong một chiều gió lạnh
Chỉ còn đây hiu quạnh với riêng em
Ngồi một mình em thức với màn đêm
Gặm nhắm hết những nỗi niềm chôn giấu.

Anh đã đến với bao lời mật ngọt
Cướp hồn em và chiếm đoạt tim em
Đưa em qua những hạnh phúc êm đềm
Cùng em tạo một cuộn phim tình cảm.

Rồi anh đi cũng như khi anh đến
Rất nhẹ nhàng nhưng thấm đượm thương đau,
Khoảng trống này em biết lấp làm sao?
Tim gỉ máu biết khi nào lành lại?

Chiều xuống dần em độc bước lang thang
Cô đơn đọng thành từng hàng trên má.
Anh giờ đây chỉ như người xa lạ
Kỉ niệm buồn tan rã trong hư không.

Ngồi đây khóc một lần cho vơi hết
Để ngày mai em kết thúc buồn đau.
Chân thẳng tiến và đầu sẽ ngẩng cao
Luôn kiêu hãnh như ngày nào anh biết.

Anh - em mai sẽ thành ký ức
Từng mảng buồn trong lòng ngực thương yêu.
Dù mất mác nhưng học được nhiều điều
Cám ơn anh - mảng chiều đầy nắng gió....


Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

BÀN VỀ ĐỌC SÁCH

Người ta thường bảo thế này:
“Đọc sách là để có ngày thành công”.
Cuộc đời không muốn lông bông,
Thì nên đọc sách để thông hiểu nhiều.
Sách chứa tri thức muôn điều
Sách là bạn tốt, là liều thuốc tiên.
Sách là tinh túy địa thiên,
Là lời người trước lưu truyền đời sau.
Thăng trầm biết mấy bể dâu,
Sách vẫn xứng đáng đứng đầu dạy răn.
Tuổi trẻ ngoài việc ngủ, ăn
Phải nên đọc sách để nâng cao mình.
Đọc sách củng cố tầm nhìn,
Xây dựng chiến lược, lập trình tương lai.
Đời ta của những ngày mai
Chính là quyết định hôm nay của mình.
Điều đó đã được chứng minh
Qua bao thế hệ hàng nghìn năm nay.
Nước Việt nếu muốn đổi thay,
Giới trẻ phải biết hăng say đọc nhiều.
Đọc nhưng phải nhớ một điều,
Chắt lọc sách tốt, chọn nhiều sách hay.
Đọc không phân biệt Việt, Tây
Miễn là sách tốt, đọc ngay tức thời.
Sách là tri thức của đời,
Đọc sách như thể nghiệm lời nhân gian.
Mỗi khi đọc hết một trang,
Như đi một đoạn quan san cuộc đời.
Đọc sách như thể dạo chơi,
Giải trí những lúc thảnh thơi, an nhàn.
Hãy dành một ít thời gian,
Cho việc tìm hiểu muôn ngàn điều hay.
Trau dồi, nghiên cứu mỗi ngày,
Hôm nay đọc sách, sau này thành công.

“Today a reader, tomorrow a leader.”

-Margaret Fuller-















Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

GỬI ANH XA NHỚ

(Lấy cảm hứng từ bài hát cùng tên của ca sĩ Bích Phương)

Anh giờ công tác phương xa
Mình em lẻ bóng quê nhà nhớ mong.
Mỗi khi trời trở gió đông,
Biết anh phương đó khỏe không hỡi người?
Anh xa thiếu vắng nụ cười,
Anh đi mang cả một trời nhớ thương.
Còn đây chỉ những vấn vương,
Còn em với những yêu đương riêng mình.
Chiều nay nắn nót tâm tình,
Gửi về phương đó bóng hình xa xôi.
Thư tay không viết lâu rồi,
Chữ nay chẳng đẹp, còn lời chẳng hay.
Chỉ là nỗi nhớ vơi đầy
Gửi vào con chữ, mong ngày gặp nhau.
Yêu xa khó lắm...lại đau
Yêu xa nhớ lắm, làm sao không buồn.
Nhớ người mắt ướt, lệ tuôn,
Lòng vẫn thầm nhủ phải luôn mỉm cười.
Ngày mai rồi sẽ sáng tươi,
Anh về vơi hết mười mươi nỗi niềm.
Thư này em viết trong đêm,
Gửi anh xa nhớ êm đềm giấc mơ.
Ở đây em sẽ mãi chờ,
Ngày anh trở lại, câu thơ tròn vành.
Mua dăm gói bánh, chè xanh,
Mua bao thuốc lá để anh sang nhà.
Cùng em thưa với mẹ cha,
Tình nồng duyên thắm đôi ta sum vầy.
Thư đà đã quá gang tay,
Dừng đây mong được sớm ngày hồi âm.








Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

REVIEW TẤM CÁM - CHUYỆN CHƯA KỂ


(Có spoil nhẹ và là cảm nhận của cá nhân)


Nói chung không quá xuất sắc nhưng đáng đi xem vì một tầm mới của phim kĩ xảo Việt Nam và vì những người làm phim có tâm.
1/ Kịch bản: Về cốt truyện chính thì có những chi tiết khác với bản gốc, còn về phần "chuyện chưa kể" thì cũng na ná như một số mô tuýp sẵn có của dòng phim này. Đoạn đầu hơi dài dòng, có lẽ hơi chán. Nhưng vẫn có điểm nhấn ở những đoạn gần cuối. Có nhiều chi tiết hài đúng lúc, cả rạp cùng cười. Cũng có bất ngờ nhẹ.
2/ Diễn viên:
- Thái tử (Isaac): vừa xuất hiện trong bộ giáp vàng là nghe loáng thoáng mấy bạn nữ nói "Chắc chết quá" =))) Diễn khá hay, mặt để tóc dài cũng hợp. Đánh đấm xem cũng ổn. Nói chung hợp vai.


- Tấm (Hạ Vi thì phải): không ấn tượng lắm. Mà đôi lúc nhìn mặt không được đẹp. Cười nhẹ nhìn đẹp hơn.
- Cám (Ninh Dương Lan Ngọc): khỏi bàn cãi rồi, được công nhận từ lâu. Diễn hay, đẹp, đúng ác luôn. Mấy đoạn diễn sâu nhìn khá hấp dẫn.
- Các vai Thái Giám (chắc là Jun hay Will?!), ông bụt (Thành Lộc) khá hài, thừa tướng (Hữu Châu) thần thái và tác phong quá chuẩn.
3/ Kĩ xảo, cảnh thiên nhiên, cảnh đánh đấm:
- Đừng đem Hollywood ra mà so sánh. Cảm thấy kĩ xảo phim này tốt nhất trong những phim Việt Nam gần đây rồi. Có một số cảnh khá giả, và 1 vài cảnh giống trong...game. Nhưng mà không phủ nhận là có nhiều kĩ xảo cũng đẹp vãi, mà kết hợp với mấy cảnh quay thiên nhiên thật nữa thì xem khá đẹp mắt, trơn chu. Đánh đấm cũng có lúc fail, nhưng nhìn chung là khá hài lòng, cũng có cảnh đánh xem đã mắt.
4/ Tóm lại:
- Phim khá ổn, xem không phí tiền TÔI. Không thích 1 số đoạn lồng tiếng, nghe khá gượng, kiểu người Nam mà cố nói giọng chuẩn, nghe chói chói cái tai. Vậy thôi. À mà còn thích cái mở màn có dòng chữ "Cám ơn bạn đã ủng hộ phim Việt"

P/s: Hôm nay xem ở BHD Lê Văn Việt. Vậy mà khá đông người xem phim này, gần kính rạp, đủ mọi lứa tuổi, dù lúc xem là 13h30.