Mẹ hỏi: “Có ghệ chưa?”. Tự nhiên cảm thấy lúng túng, có chút
cảm giác ngại ngùng nên liền lái sang chuyện khác. Không biết từ bao giờ lại cảm
thấy ngại với những điều hiển nhiên cần-phải-có ấy. Đôi khi cảm giác mình lạc lỏng,
bơ vơ, mất phương hướng, muốn tìm ai đó cùng chia sẻ những khoảnh khắc thời
sinh viên với nhau. Nhưng sao không có cảm giác yêu ai cả. Những cảm xúc thích
vội vàng chỉ chen ngang trong giây phút rồi bị dập tắt bởi chính câu hỏi của bản
thân: “Mày yêu hay mê người đó?”. Đấy, tự bản thân cũng đã chửi thẳng mình rồi
còn gì nữa. Nó luôn trung thực mà, đôi lúc cũng sợ tình đến rồi tình đi, nhanh
như bong bóng xà phòng long lanh nhưng dễ vỡ. Mong tình nhưng lại sợ tình. Bản
thân lại phản bác bản thân. Con người đa sầu đa cảm thì chỉ có khổ đa diện mà
thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét