Menu

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

MẢNG CHIỀU KÝ ỨC


Anh ra đi trong một chiều gió lạnh
Chỉ còn đây hiu quạnh với riêng em
Ngồi một mình em thức với màn đêm
Gặm nhắm hết những nỗi niềm chôn giấu.

Anh đã đến với bao lời mật ngọt
Cướp hồn em và chiếm đoạt tim em
Đưa em qua những hạnh phúc êm đềm
Cùng em tạo một cuộn phim tình cảm.

Rồi anh đi cũng như khi anh đến
Rất nhẹ nhàng nhưng thấm đượm thương đau,
Khoảng trống này em biết lấp làm sao?
Tim gỉ máu biết khi nào lành lại?

Chiều xuống dần em độc bước lang thang
Cô đơn đọng thành từng hàng trên má.
Anh giờ đây chỉ như người xa lạ
Kỉ niệm buồn tan rã trong hư không.

Ngồi đây khóc một lần cho vơi hết
Để ngày mai em kết thúc buồn đau.
Chân thẳng tiến và đầu sẽ ngẩng cao
Luôn kiêu hãnh như ngày nào anh biết.

Anh - em mai sẽ thành ký ức
Từng mảng buồn trong lòng ngực thương yêu.
Dù mất mác nhưng học được nhiều điều
Cám ơn anh - mảng chiều đầy nắng gió....


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét