Menu

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

CÔ BÉ HÀNG XÓM

( câu chuyện vu vơ của tôi )

“Yêu em từ thuở trong nôi
Em nằm em khóc anh ngồi anh ru”

     Nó đang ngồi nghe giảng Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm thì thấy câu ca dao này, tự nhiên nó cảm thấy vui vui, cứ lặp đi lặp lại câu ca dao rồi cười tủm tỉm một mình. Thì ra nó đang nghĩ đến mối tình thời cởi truồng tắm mưa cùng cô bạn hàng xóm. Câu chuyện này diễn ra lúc nó còn quá bé, nó chỉ nghe kể lại nhưng đọng lại trong nó những cảm xúc khó tả về cô bé của năm xưa.

     Nó và cô bé cùng được sinh ra tại một chợ nhỏ của huyện. Nhà nó và nhà cô tuy không sát vách chung tường nhưng vẫn là hàng xóm của nhau. Chiều chiều, trẻ con trong xóm cùng tụ họp lại vui đùa, đâu đó trong một góc sân có tiếng hát của một thằng bé: “Bằng lòng đi em anh về quê rước má lên liền, vào ngày hôn lễ rước dâu bằng xe ba bánh, ba ma ngồi trong thùng xe, anh với em ngồi ở sau dè….”, đó là tiếng hát của nó,  một thằng bé chắc vừa lên 3, lên 4… không biết ai đã dạy nó những câu hát “người lớn” này mà chiều nào trong xóm cũng ghềnh vang tiếng hát của một thằng bé đang “cầu hôn” cô bé. Cả xóm ai cũng thích cặp đôi trẻ con ấy, họ thường bảo ba mẹ chúng nó khi nào hai đứa lớn lên thì cưới thật luôn đi….Ba mẹ chỉ cười và nói: “Lớn lên biết tụi nó có thương nhau không mà cưới!”

     Không ngờ câu nói của ba mẹ lại trở thành sự thật, vào một ngày của năm 1999, nhà nó chuyển về một vùng quê khác sinh sống. Cuộc tình trẻ con ấy trôi dần vào ký ức. Những cuộc gặp gỡ của hai đứa thưa dần, nó cũng thường về nơi ấy lắm nhưng ít khi nào gặp được cô bé, chắc ông trời chẳng muốn se duyên cho đôi thanh mai trúc mã ấy.

     Đến một ngày gần đây, nó gặp lại cô bé, bây giờ cô chẳng phải là con bé sún răng, mít ướt ngày nào nữa mà cô đã trở thành một cô gái tuổi trăng tròn với chiều cao lí tưởng, một gương mặt xinh xắn cùng một làn da trắng nõn mà biết bao cô gái phải mơ ước. Nói thật, nó nhìn cô mà cứ tưởng người mẫu của mấy báo teen bây giờ (say nắng rồi đấy), nhưng nó biết giờ đây khoảng cách của 2 đứa xa lắm, mặc dù dì của cô bé thường nói: “Sao mày không nói chuyện với con Phương?” hay “Mày còn muốn cưới con Phương không Tùng?” Nó chỉ cười cười cho qua chuyện, biết nói gì bây giờ, khi hai đứa gặp nhau mà cứ lướt qua mặt nhau như hai người xa lạ, đôi khi nó cũng muốn nói chuyện với cô bé để níu giữ tình bạn của ngày xưa, không phải vì cô đẹp mà vì nó không muốn mất đi người bạn trong kí ức tuổi thơ.

     Câu chuyện của nó giống như mô tuýp của chuyện cổ tích và những bộ phim: đôi nhân vật chính lúc nhỏ là hàng xóm, do những biến cố của cuộc sống mà họ xa cách nhau, rồi cuối cùng tình cờ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh bất ngờ, thú vị. Nhưng câu chuyện của nó khác với những chuyện trên về cái kết, nó và cô bé chắc sẽ không bao giờ là người yêu của nhau, sẽ không bao giờ về chung một mái nhà như nam và nữ chính trong những câu chuyện và bộ phim trên. Nhưng dù thế nào đi nữa, khi ngồi suy nghĩ về những chuyện thời thơ ấu, nó vẫn cảm thấy có chút xao động và cũng có chút tự hào vì mình đã có một mối tình vắt vai từ thuở lên….ba


SAU TẤT CẢ

Người vẫn đó mà sao xa vạn dặm
Mắt chạm nhìn như muối xát, kim đâm
Tay cố níu cũng chỉ là dĩ vãng
Lỗi do mình hay lỗi của thời gian?

Bờ vai này chắc không còn đủ rộng?
Cánh tay hờ, lạnh lẽo lắm đúng không?
Vuốt tóc người sao chỉ còn xơ xác
Miệng khẻ cười, nghe tan nát đâu đây.
Nơi chốn này,
Đầu ngã lên vai,
Tình đắm say ai trao ai hơi ấm
Ai âm thầm,
Lặng lẽ ngắm nhìn ai.
Đúng sai,
Được mất,
Tất cả là hư ảo
Ngọt ngào, đau khổ vẫn dịu êm.

Người vẫn đây mà sao ai vẫn nhớ
Nén nỗi niềm gửi hết vào ý thơ
Lặng quay đầu, bước về phương xa ấy,
Nơi chốn này trả lại hết cho ai.





THƠ TẶNG THẦY NHÂN LÚC THẦY ĐI CÔNG TÁC

CHUYỆN THẦY INDESIGN


Thầy đi công tác nơi đâu
Để em hiu quạnh âu sầu nơi đây.
Thầy từng đã hứa hôm nay
Chấm bài Tạp chí mà thầy giao cho.
Chắc thầy trăm lắng nghìn lo
Nên lời hẹn ước theo đò sang sông.
Thầy đi thầy có biết không?
Có người tan nát cõi lòng vì ai.
Em đây thức trắng đêm ngày
Hoàn thành Tạp chí để thầy cho qua
Ngày thì ngủ gật ngủ gà
Đêm thì thức trắng đến ba bốn giờ.
Làm bài lúc tỉnh lúc mơ,
Lúc thì chỉ thấy mờ mờ khói sương.
Thầy đi thầy chẳng thấy thương
Cho đàn em nhỏ kiên cường này sao?
Chiều nay gió thổi rì rào
Canh lùa, cơm húp để mau đến trường.
Vậy mà chuông báo thân thương
Mang tin khủng khiếp của trường chúng ta
Rằng thầy có việc nơi xa
Chúng em được nghỉ ở nhà hôm nay
Nghe như sét đánh bên tai
Buồn cho thằng bé miệt mài giỏi giang.
Thơ đà đã quá một gang
Viết dài chỉ khiến em càng thêm đau.
Hẹn thầy buổi học hôm sau
Thực hiện lời hứa ngày nào dở dang

THƠ: VIẾT CHO MỘT CHIỀU MƯA


Chiều tắt nắng, mây trời dần chuyển tối
Gió rì rào, từng đợt nối theo nhau
Nước vội vàng trút xuống từ trên cao
Lòng đường ngập, lòng người nào có khác.

Mưa gợi nhớ những điều buồn man mác
Mưa mang theo những xơ xác tả tơi
Ngày ấy ghét mưa cũng cả một thời
Và yêu mưa, chẳng có lời lí giải.
Mưa biến bản thân thành người từng trải
Soi cõi lòng, chậm rãi thấm vào tâm.
Mưa cứ thế, cứ thế vẫn âm thầm
Khơi nỗi buồn đang nằm sâu góc khuất.

Với một người đa sầu và đa cảm
Giấu vui buồn trong tâm khảm riêng mang
Thì lúc mưa chính là lúc mở màn
Cho nỗi buồn được ngang tàng phá phách.
Như đứa trẻ chẳng thể nào mắng trách
Mưa vui buồn theo cách của riêng mưa.
Giờ còn nguyên cảm giác như lúc xưa
Vẫn ghét mưa nhưng yêu mưa nhiều lắm!
Ghét vì mưa mang nỗi buồn sâu thẩm
Yêu vì thích gặm nhắm nỗi buồn
....dưới cơn mưa