( câu chuyện vu vơ của tôi )
“Yêu em từ thuở trong nôi
Em nằm em khóc anh ngồi anh ru”
Nó và cô bé cùng được sinh ra tại một chợ nhỏ của huyện. Nhà nó và nhà cô tuy không sát vách chung tường nhưng vẫn là hàng xóm của nhau. Chiều chiều, trẻ con trong xóm cùng tụ họp lại vui đùa, đâu đó trong một góc sân có tiếng hát của một thằng bé: “Bằng lòng đi em anh về quê rước má lên liền, vào ngày hôn lễ rước dâu bằng xe ba bánh, ba ma ngồi trong thùng xe, anh với em ngồi ở sau dè….”, đó là tiếng hát của nó, một thằng bé chắc vừa lên 3, lên 4… không biết ai đã dạy nó những câu hát “người lớn” này mà chiều nào trong xóm cũng ghềnh vang tiếng hát của một thằng bé đang “cầu hôn” cô bé. Cả xóm ai cũng thích cặp đôi trẻ con ấy, họ thường bảo ba mẹ chúng nó khi nào hai đứa lớn lên thì cưới thật luôn đi….Ba mẹ chỉ cười và nói: “Lớn lên biết tụi nó có thương nhau không mà cưới!”
Không ngờ câu nói của ba mẹ lại trở thành sự thật, vào một ngày của năm 1999, nhà nó chuyển về một vùng quê khác sinh sống. Cuộc tình trẻ con ấy trôi dần vào ký ức. Những cuộc gặp gỡ của hai đứa thưa dần, nó cũng thường về nơi ấy lắm nhưng ít khi nào gặp được cô bé, chắc ông trời chẳng muốn se duyên cho đôi thanh mai trúc mã ấy.
Đến một ngày gần đây, nó gặp lại cô bé, bây giờ cô chẳng phải là con bé sún răng, mít ướt ngày nào nữa mà cô đã trở thành một cô gái tuổi trăng tròn với chiều cao lí tưởng, một gương mặt xinh xắn cùng một làn da trắng nõn mà biết bao cô gái phải mơ ước. Nói thật, nó nhìn cô mà cứ tưởng người mẫu của mấy báo teen bây giờ (say nắng rồi đấy), nhưng nó biết giờ đây khoảng cách của 2 đứa xa lắm, mặc dù dì của cô bé thường nói: “Sao mày không nói chuyện với con Phương?” hay “Mày còn muốn cưới con Phương không Tùng?” Nó chỉ cười cười cho qua chuyện, biết nói gì bây giờ, khi hai đứa gặp nhau mà cứ lướt qua mặt nhau như hai người xa lạ, đôi khi nó cũng muốn nói chuyện với cô bé để níu giữ tình bạn của ngày xưa, không phải vì cô đẹp mà vì nó không muốn mất đi người bạn trong kí ức tuổi thơ.
Câu chuyện của nó giống như mô tuýp của chuyện cổ tích và những bộ phim: đôi nhân vật chính lúc nhỏ là hàng xóm, do những biến cố của cuộc sống mà họ xa cách nhau, rồi cuối cùng tình cờ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh bất ngờ, thú vị. Nhưng câu chuyện của nó khác với những chuyện trên về cái kết, nó và cô bé chắc sẽ không bao giờ là người yêu của nhau, sẽ không bao giờ về chung một mái nhà như nam và nữ chính trong những câu chuyện và bộ phim trên. Nhưng dù thế nào đi nữa, khi ngồi suy nghĩ về những chuyện thời thơ ấu, nó vẫn cảm thấy có chút xao động và cũng có chút tự hào vì mình đã có một mối tình vắt vai từ thuở lên….ba