Chiều tắt nắng, mây trời dần chuyển tối
Gió rì rào, từng đợt nối theo nhau
Nước vội vàng trút xuống từ trên cao
Lòng đường ngập, lòng người nào có khác.
Mưa gợi nhớ những điều buồn man mác
Mưa mang theo những xơ xác tả tơi
Ngày ấy ghét mưa cũng cả một thời
Và yêu mưa, chẳng có lời lí giải.
Mưa biến bản thân thành người từng trải
Soi cõi lòng, chậm rãi thấm vào tâm.
Mưa cứ thế, cứ thế vẫn âm thầm
Khơi nỗi buồn đang nằm sâu góc khuất.
Với một người đa sầu và đa cảm
Giấu vui buồn trong tâm khảm riêng mang
Thì lúc mưa chính là lúc mở màn
Cho nỗi buồn được ngang tàng phá phách.
Như đứa trẻ chẳng thể nào mắng trách
Mưa vui buồn theo cách của riêng mưa.
Giờ còn nguyên cảm giác như lúc xưa
Vẫn ghét mưa nhưng yêu mưa nhiều lắm!
Ghét vì mưa mang nỗi buồn sâu thẩm
Yêu vì thích gặm nhắm nỗi buồn
....dưới cơn mưa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét