Người vẫn đó mà sao xa vạn dặm
Mắt chạm nhìn như muối xát, kim đâm
Tay cố níu cũng chỉ là dĩ vãng
Lỗi do mình hay lỗi của thời gian?
Bờ vai này chắc không còn đủ rộng?
Cánh tay hờ, lạnh lẽo lắm đúng không?
Vuốt tóc người sao chỉ còn xơ xác
Miệng khẻ cười, nghe tan nát đâu đây.
Nơi chốn này,
Đầu ngã lên vai,
Tình đắm say ai trao ai hơi ấm
Ai âm thầm,
Lặng lẽ ngắm nhìn ai.
Đúng sai,
Được mất,
Tất cả là hư ảo
Ngọt ngào, đau khổ vẫn dịu êm.
Người vẫn đây mà sao ai vẫn nhớ
Nén nỗi niềm gửi hết vào ý thơ
Lặng quay đầu, bước về phương xa ấy,
Nơi chốn này trả lại hết cho ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét