Mẹ hỏi: “Có ghệ chưa?”. Tự nhiên cảm thấy lúng túng, có chút
cảm giác ngại ngùng nên liền lái sang chuyện khác. Không biết từ bao giờ lại cảm
thấy ngại với những điều hiển nhiên cần-phải-có ấy. Đôi khi cảm giác mình lạc lỏng,
bơ vơ, mất phương hướng, muốn tìm ai đó cùng chia sẻ những khoảnh khắc thời
sinh viên với nhau. Nhưng sao không có cảm giác yêu ai cả. Những cảm xúc thích
vội vàng chỉ chen ngang trong giây phút rồi bị dập tắt bởi chính câu hỏi của bản
thân: “Mày yêu hay mê người đó?”. Đấy, tự bản thân cũng đã chửi thẳng mình rồi
còn gì nữa. Nó luôn trung thực mà, đôi lúc cũng sợ tình đến rồi tình đi, nhanh
như bong bóng xà phòng long lanh nhưng dễ vỡ. Mong tình nhưng lại sợ tình. Bản
thân lại phản bác bản thân. Con người đa sầu đa cảm thì chỉ có khổ đa diện mà
thôi.
Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016
ĐÊM SẦU
Ngồi đây để đợi để mong điều gì?
Cung đường vắng bóng người đi
Chuyến xe buýt cuối có khi ngủ rồi.
Trạm chờ trống những chỗ ngồi
Thời gian như chẳng chịu trôi chút nào.
Ngước nhìn những bức tường cao
Thấy lòng trùng xuống, chực trào nhớ quê.
Bao lâu chưa được trở về
Bao lâu chưa dám tỉ tê nhớ nhà.
Sài Gòn lắm lệ nhiều hoa
Hoa cho giàu có, lệ cho nghèo nàn.
Ở quê cuộc sống an nhàn
Sống đời cây cỏ chẳng màng lợi danh.
Sài Gòn nơi chốn thị thành
Lý Thông chẳng thiếu, Thạch Sanh cũng nhiều
Muốn sống thì phải biết điều
Sống để người nể, người yêu thương mình
…
Nói nhảm mấy thứ linh tinh
Ai rảnh ngồi đọc chân tình cám ơn
Nhìn ảnh tưởng nó cô đơn
Thật ra chơi đã lên cơn đó mà.
Ngồi cho hai mắm khỉ già ( @Kiều Oanh, @Kim Hằng )
Chụp vài bô ảnh về nhà đăng face
Thôi ngừng bàn phím tại đây
Bạn nào đọc tới chỗ này….Ngủ ngon :D
Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016
MẢNG CHIỀU KÝ ỨC
Anh ra đi trong một chiều gió lạnh
Chỉ còn đây hiu quạnh với riêng em
Ngồi một mình em thức với màn đêm
Gặm nhắm hết những nỗi niềm chôn giấu.
Anh đã đến với bao lời
mật ngọt
Cướp hồn em và chiếm đoạt tim em
Đưa em qua những hạnh phúc êm đềm
Cùng em tạo một cuộn phim tình cảm.
Rồi anh đi cũng như khi anh đến
Rất nhẹ nhàng nhưng thấm đượm thương đau,
Khoảng trống này em biết lấp làm sao?
Tim gỉ máu biết khi nào lành lại?
Chiều xuống dần em độc bước lang thang
Cô đơn đọng thành từng hàng trên má.
Anh giờ đây chỉ như người xa lạ
Kỉ niệm buồn tan rã trong hư không.
Ngồi đây khóc một lần cho vơi hết
Để ngày mai em kết thúc buồn đau.
Chân thẳng tiến và đầu sẽ ngẩng cao
Luôn kiêu hãnh như ngày nào anh biết.
Anh - em mai sẽ thành ký ức
Từng mảng buồn trong lòng ngực thương yêu.
Dù mất mác nhưng học được nhiều điều
Cám ơn anh - mảng chiều đầy nắng gió....
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

